Giới thiệu truyện Vô Địch Từ Trường Sinh Bắt Đầu
Cuộc đối thoại bắt đầu với câu hỏi liệu việc tiêu hao năm trăm năm tuổi thọ có đủ để nâng cấp Thái Cực quyền lên mức viên mãn hay không. Đường Mộ đáp lại bằng một lời khẳng định dứt khoát: “Là!”.
Tiếp theo, câu hỏi được nâng cấp về mức độ đánh đổi lớn hơn: liệu việc tiêu hao ba ngàn năm tuổi thọ có thể mang lại một cự nhân phân thân hay không. Một lần nữa, Đường Mộ đồng ý: “Là.”
Những giao dịch tiếp tục leo thang, với việc tiêu hao một vạn năm tuổi thọ để phục sinh tùy tùng. Đường Mộ vẫn không hề do dự, trả lời: “Là ~”.
Quá trình này tiếp tục lặp lại, với những câu hỏi liên tục được đưa ra, và Đường Mộ luôn sẵn sàng chấp nhận, thể hiện sự dư thừa tuổi thọ của mình. Sự kiên nhẫn của Đường Mộ bắt đầu giảm sút, thể hiện qua câu trả lời ngắn gọn và thiếu nhiệt tình: “Đúng đúng đúng, đều là.”
Đường Mộ khẳng định rằng tuổi thọ của mình quá nhiều đến mức có thể thoải mái tiêu hao, cho thấy một nguồn lực dường như vô tận. Sự sẵn sàng đánh đổi tuổi thọ để đạt được những lợi ích khác cho thấy một chiến lược dài hạn và một sự tính toán kỹ lưỡng.
Tiếp theo, câu hỏi được nâng cấp về mức độ đánh đổi lớn hơn: liệu việc tiêu hao ba ngàn năm tuổi thọ có thể mang lại một cự nhân phân thân hay không. Một lần nữa, Đường Mộ đồng ý: “Là.”
Những giao dịch tiếp tục leo thang, với việc tiêu hao một vạn năm tuổi thọ để phục sinh tùy tùng. Đường Mộ vẫn không hề do dự, trả lời: “Là ~”.
Quá trình này tiếp tục lặp lại, với những câu hỏi liên tục được đưa ra, và Đường Mộ luôn sẵn sàng chấp nhận, thể hiện sự dư thừa tuổi thọ của mình. Sự kiên nhẫn của Đường Mộ bắt đầu giảm sút, thể hiện qua câu trả lời ngắn gọn và thiếu nhiệt tình: “Đúng đúng đúng, đều là.”
Đường Mộ khẳng định rằng tuổi thọ của mình quá nhiều đến mức có thể thoải mái tiêu hao, cho thấy một nguồn lực dường như vô tận. Sự sẵn sàng đánh đổi tuổi thọ để đạt được những lợi ích khác cho thấy một chiến lược dài hạn và một sự tính toán kỹ lưỡng.