Giới thiệu truyện Uẩn Nương
Ta bận rộn hồi lâu mới có thể nghỉ tay. Trong lúc ta đang nâng bát ăn cháo, những người dân lên núi đón người nhà về tụ lại một chỗ tán gẫu.
Đại quân Tây chinh đã ban sư hồi triều được vài ngày.
Vị thiếu niên tướng quân dẫn đầu có diện mạo rất anh tuấn. Ngày chàng cưỡi ngựa trắng vào thành, trên người treo đầy hương nang và khăn gấm của các thiếu nữ.
Thiếu niên dáng người như tùng, khí thế như cầu vồng, Bệ hạ nhìn thấy cũng vô cùng vui vẻ, phong cho chàng làm An Tây tướng quân.
Thấy ta cũng chăm chú lắng nghe, một phụ nhân mỉm cười nói: “Có điều vị An Tây tướng quân kia đã sớm trao gửi tâm tình cho người khác rồi…”
Bà ấy cố ý lấp lửng, nháy mắt với ta, đợi ta lên tiếng hỏi là ai.
Ta nâng bát, cười hỏi: “Là ai vậy ạ?”
Đại quân Tây chinh đã ban sư hồi triều được vài ngày.
Vị thiếu niên tướng quân dẫn đầu có diện mạo rất anh tuấn. Ngày chàng cưỡi ngựa trắng vào thành, trên người treo đầy hương nang và khăn gấm của các thiếu nữ.
Thiếu niên dáng người như tùng, khí thế như cầu vồng, Bệ hạ nhìn thấy cũng vô cùng vui vẻ, phong cho chàng làm An Tây tướng quân.
Thấy ta cũng chăm chú lắng nghe, một phụ nhân mỉm cười nói: “Có điều vị An Tây tướng quân kia đã sớm trao gửi tâm tình cho người khác rồi…”
Bà ấy cố ý lấp lửng, nháy mắt với ta, đợi ta lên tiếng hỏi là ai.
Ta nâng bát, cười hỏi: “Là ai vậy ạ?”