Giới thiệu truyện Trùng Sinh: Từ Đại Thực Đường Bắt Đầu
Đỗ Thiếu Kiệt, khi bước sang tuổi mười tám vào năm 1970, bất ngờ trở thành người trụ cột chính trong gia đình. Gánh nặng trách nhiệm đè lên đôi vai còn non trẻ của anh.
Trên anh là người mẹ thường xuyên ốm đau cần được chăm sóc, dưới anh là hai cô em gái còn nhỏ tuổi đang cần sự bảo bọc. Bản thân anh lúc bấy giờ chỉ là một học sinh, làm việc tại đơn vị cung cấp thực phẩm.
Với mức lương ít ỏi, lại phải đối mặt với vô vàn khó khăn, thử thách từ cấp trên trong công việc, cuộc sống của Đỗ Thiếu Kiệt trở nên vô cùng vất vả. Anh phải nỗ lực từng ngày để trang trải cuộc sống.
Tuy nhiên, anh không hề nản lòng. Anh quyết tâm sử dụng đôi bàn tay khéo léo, với một con dao phay sắc bén và chiếc nồi xào quen thuộc, để tạo dựng một tương lai bình yên và hạnh phúc cho bản thân và gia đình.
Sau nhiều năm nỗ lực, câu nói anh thường xuyên nhắc đến nhất là:
“Tôi không phải là một đầu bếp chuyên nghiệp, tôi chỉ là một người yêu thích ẩm thực.”
Câu nói này thể hiện rõ con đường anh đã chọn, một con đường đầy gian nan nhưng cũng tràn đầy niềm vui và ý nghĩa.
Trên anh là người mẹ thường xuyên ốm đau cần được chăm sóc, dưới anh là hai cô em gái còn nhỏ tuổi đang cần sự bảo bọc. Bản thân anh lúc bấy giờ chỉ là một học sinh, làm việc tại đơn vị cung cấp thực phẩm.
Với mức lương ít ỏi, lại phải đối mặt với vô vàn khó khăn, thử thách từ cấp trên trong công việc, cuộc sống của Đỗ Thiếu Kiệt trở nên vô cùng vất vả. Anh phải nỗ lực từng ngày để trang trải cuộc sống.
Tuy nhiên, anh không hề nản lòng. Anh quyết tâm sử dụng đôi bàn tay khéo léo, với một con dao phay sắc bén và chiếc nồi xào quen thuộc, để tạo dựng một tương lai bình yên và hạnh phúc cho bản thân và gia đình.
Sau nhiều năm nỗ lực, câu nói anh thường xuyên nhắc đến nhất là:
“Tôi không phải là một đầu bếp chuyên nghiệp, tôi chỉ là một người yêu thích ẩm thực.”
Câu nói này thể hiện rõ con đường anh đã chọn, một con đường đầy gian nan nhưng cũng tràn đầy niềm vui và ý nghĩa.