Giới thiệu truyện Tín Tức Toàn Tri Giả
Có những nơi, chỉ cần hiện diện, ta có thể nắm bắt được toàn bộ sự thật ẩn giấu. Có những lời nói, chỉ cần lắng nghe, ta có thể nhìn thấu những toan tính, những mưu mô sâu kín nhất của con người. Và có những cảm xúc, chỉ cần trải qua, ta có thể chạm đến những bí mật mà người khác chôn sâu trong ký ức.
Càng biết nhiều, dường như càng khó tìm thấy hạnh phúc. Hoàng Cực, đứng dưới bầu trời bao la, cảm nhận được những ác ý lan tỏa từ khắp vũ trụ, cùng với sự tuyệt vọng bao trùm lên nhân loại. Khoảnh khắc ấy, người nông dân bình dị từ Trái Đất không khỏi thở dài: "Ta biết quá nhiều."
Tri thức của Hoàng Cực không bị giới hạn bởi bất kỳ khuôn khổ nào. Dù là những thành tựu của khoa học kỹ thuật, những huyền bí của thần thoại, hay những lỗ hổng tiềm ẩn trong vũ trụ, tất cả đều trở thành những thông tin mà anh có thể tiếp nhận và xử lý. Mọi thứ đều được kết nối, và anh là người duy nhất có thể cảm nhận được dòng chảy của tri thức đó.
Hoàng Cực phải đối mặt với một thực tế tàn khốc: nhân loại đang bị giam cầm trong một "vườn thú" vũ trụ, được những nền văn minh cao cấp hơn quan sát và điều khiển mà không hề hay biết. Trong hoàn cảnh tuyệt vọng này, anh chỉ còn một cách để tìm kiếm sự đồng cảm và chia sẻ: so sánh kiến thức của mình với những sinh vật ngoài hành tinh khác, xem ai là người biết nhiều hơn, ai là người gánh chịu nhiều hơn.
Sự thấu hiểu sâu sắc về vũ trụ và số phận của nhân loại đã trở thành một gánh nặng vô hình, đè nặng lên đôi vai của Hoàng Cực. Anh không thể thay đổi thực tại, nhưng anh có thể chấp nhận nó, và tiếp tục tìm kiếm những câu trả lời cho những câu hỏi lớn nhất của vũ trụ.
Càng biết nhiều, dường như càng khó tìm thấy hạnh phúc. Hoàng Cực, đứng dưới bầu trời bao la, cảm nhận được những ác ý lan tỏa từ khắp vũ trụ, cùng với sự tuyệt vọng bao trùm lên nhân loại. Khoảnh khắc ấy, người nông dân bình dị từ Trái Đất không khỏi thở dài: "Ta biết quá nhiều."
Tri thức của Hoàng Cực không bị giới hạn bởi bất kỳ khuôn khổ nào. Dù là những thành tựu của khoa học kỹ thuật, những huyền bí của thần thoại, hay những lỗ hổng tiềm ẩn trong vũ trụ, tất cả đều trở thành những thông tin mà anh có thể tiếp nhận và xử lý. Mọi thứ đều được kết nối, và anh là người duy nhất có thể cảm nhận được dòng chảy của tri thức đó.
Hoàng Cực phải đối mặt với một thực tế tàn khốc: nhân loại đang bị giam cầm trong một "vườn thú" vũ trụ, được những nền văn minh cao cấp hơn quan sát và điều khiển mà không hề hay biết. Trong hoàn cảnh tuyệt vọng này, anh chỉ còn một cách để tìm kiếm sự đồng cảm và chia sẻ: so sánh kiến thức của mình với những sinh vật ngoài hành tinh khác, xem ai là người biết nhiều hơn, ai là người gánh chịu nhiều hơn.
Sự thấu hiểu sâu sắc về vũ trụ và số phận của nhân loại đã trở thành một gánh nặng vô hình, đè nặng lên đôi vai của Hoàng Cực. Anh không thể thay đổi thực tại, nhưng anh có thể chấp nhận nó, và tiếp tục tìm kiếm những câu trả lời cho những câu hỏi lớn nhất của vũ trụ.