Giới thiệu truyện Tiên Tử Xin Tự Trọng
Tiên Tử Xin Tự Trọng là một bộ tiên hiệp lấy bối cảnh thế giới nơi tiên và phàm cùng tồn tại, yêu – ma – nhân – thần giao thoa trong một trật tự mong manh giữa Tam giới. Câu chuyện xoay quanh thiếu niên Nam Cương Tần Dịch, người vốn chỉ là một phàm nhân bình thường, nhưng sau một vụ ám sát tại Tiên Tích Sơn đã kích hoạt dị biến đá loạn, từ đó mở ra cánh cửa bước vào con đường tu hành.
Trong không gian bí ẩn ấy, hắn gặp linh hồn khí cụ Lưu Tô – Nhân Hoàng viễn cổ chỉ còn lại hồn thể ký gửi trong gậy gai (lang nha bổng). Từ sự đồng hành ấy, Tần Dịch bắt đầu hành trình song tu Võ đạo và Tiên đạo, bước vào con đường “Hỗn Độn Nguyên Sơ” độc nhất vô nhị.
Từ thôn nhỏ Tiên Tích đến Vạn Đạo Tiên Cung, từ Yêu Thành Liệt Cốc đến Côn Luân Khư, từ hạ giới đến Thiên Cung, Tần Dịch cùng những người đồng hành của mình trải qua vô số biến cố: âm mưu tông môn, chiến tranh quốc gia, sự phản loạn của Thiên Thượng Nhân, và cuối cùng là cuộc xâm lược của Thiên Ngoại Nhân từ ngoài vị diện. Hắn không chỉ chiến đấu vì trường sinh, mà còn vì những người mình yêu thương.
Con đường của Tần Dịch chưa bao giờ là con đường vô tình đoạn ái. Hắn từng nghĩ rằng người tu tiên phải đạm bạc ninh tĩnh, vô dục vô cầu, phải cắt bỏ hồng trần mới có thể chạm đến đại đạo. Nhưng rồi hắn nhận ra, chữ “Tiên” (仙) vốn có chữ “Nhân” (人) đứng bên cạnh.
Tu hành không phải là thoát ly khỏi nhân gian, mà là mang theo nhân tính để bước qua thiên địa.
“Ra ngoài là Tiên, vào trong là Hiệp.”
Giữa đại đạo lạnh lẽo, giữa năm tháng dài như tuyết phủ, nếu không có người cùng đi, thì trường sinh cũng chỉ là cô độc vĩnh hằng.
Tần Dịch từ một phàm nhân dần trưởng thành, lĩnh ngộ ý chí sáng thế, thăng cấp Vô Thượng, định lại trật tự Tam giới, phân chia Tiên – Phàm. Nhưng xuyên suốt tất cả, điều không thay đổi chính là bản tâm: bảo vệ người thương, giữ trọn chữ “Nhân” giữa con đường Tiên lạnh giá.
Tiên lộ khổ hàn — ta và ngươi, ôm nhau sưởi ấm.
Trong không gian bí ẩn ấy, hắn gặp linh hồn khí cụ Lưu Tô – Nhân Hoàng viễn cổ chỉ còn lại hồn thể ký gửi trong gậy gai (lang nha bổng). Từ sự đồng hành ấy, Tần Dịch bắt đầu hành trình song tu Võ đạo và Tiên đạo, bước vào con đường “Hỗn Độn Nguyên Sơ” độc nhất vô nhị.
Từ thôn nhỏ Tiên Tích đến Vạn Đạo Tiên Cung, từ Yêu Thành Liệt Cốc đến Côn Luân Khư, từ hạ giới đến Thiên Cung, Tần Dịch cùng những người đồng hành của mình trải qua vô số biến cố: âm mưu tông môn, chiến tranh quốc gia, sự phản loạn của Thiên Thượng Nhân, và cuối cùng là cuộc xâm lược của Thiên Ngoại Nhân từ ngoài vị diện. Hắn không chỉ chiến đấu vì trường sinh, mà còn vì những người mình yêu thương.
Con đường của Tần Dịch chưa bao giờ là con đường vô tình đoạn ái. Hắn từng nghĩ rằng người tu tiên phải đạm bạc ninh tĩnh, vô dục vô cầu, phải cắt bỏ hồng trần mới có thể chạm đến đại đạo. Nhưng rồi hắn nhận ra, chữ “Tiên” (仙) vốn có chữ “Nhân” (人) đứng bên cạnh.
Tu hành không phải là thoát ly khỏi nhân gian, mà là mang theo nhân tính để bước qua thiên địa.
“Ra ngoài là Tiên, vào trong là Hiệp.”
Giữa đại đạo lạnh lẽo, giữa năm tháng dài như tuyết phủ, nếu không có người cùng đi, thì trường sinh cũng chỉ là cô độc vĩnh hằng.
Tần Dịch từ một phàm nhân dần trưởng thành, lĩnh ngộ ý chí sáng thế, thăng cấp Vô Thượng, định lại trật tự Tam giới, phân chia Tiên – Phàm. Nhưng xuyên suốt tất cả, điều không thay đổi chính là bản tâm: bảo vệ người thương, giữ trọn chữ “Nhân” giữa con đường Tiên lạnh giá.
Tiên lộ khổ hàn — ta và ngươi, ôm nhau sưởi ấm.