Giới thiệu truyện Thám Tử Conan Chi Đại Thúc
Người khác xuyên không, tái sinh, đủ kiểu biến hóa. Ai dè, xuyên qua chính mình lại biến thành một ông chú trung niên? Thật là một sự bất công! Nhìn gã thanh niên kia hăng hái chạy đôn chạy đáo, miệt mài phá án, tôi – giờ đây là một “đại thúc” – chỉ còn biết thở dài.
Chẳng hiểu vì lý do gì, sau một giấc ngủ, tôi tỉnh dậy lại thấy mình trong hình hài của một người đàn ông trung niên. Vẫn là ký ức của tôi, vẫn là suy nghĩ của tôi, nhưng cơ thể này… thật sự không phải của tôi. Thậm chí, tôi còn nhận ra mình đang ở trong một thế giới hoàn toàn khác, một thế giới nơi những vụ án mạng bí ẩn liên tục xảy ra.
Ngay lập tức, tôi chứng kiến một thanh niên tràn đầy nhiệt huyết lao vào cuộc điều tra. Cậu ta chạy vội vã, thu thập chứng cứ, phỏng vấn nhân chứng… tất cả đều với một tinh thần không hề lay chuyển. Nhìn cậu ta, tôi nhớ lại những ngày tháng tuổi trẻ của mình, những ngày tháng đầy nhiệt huyết và đam mê.
Tuy nhiên, cơ thể này không còn đủ sức để chạy theo cậu ta nữa. Nó đã quá mệt mỏi, quá già nua. Và tôi, với tư cách là một “đại thúc” bất đắc dĩ, đã đưa ra một quyết định.
“Quả nhiên, dưới tình huống này, ăn no chờ chết là lựa chọn tốt nhất đi,” tôi lẩm bẩm. Dù có chút tiếc nuối, tôi biết rằng mình không thể làm được gì nhiều. Thay vì cố gắng chạy theo cậu thanh niên kia, tôi quyết định tận hưởng những khoảnh khắc yên bình hiếm hoi này, và chờ đợi kết quả của cuộc điều tra.
Có lẽ, đây là số phận của tôi. Một người xuyên không, nhưng lại không thể thay đổi được gì. Chỉ có thể ngồi nhìn cuộc đời trôi qua, và hy vọng rằng mọi chuyện sẽ kết thúc một cách tốt đẹp.
Chẳng hiểu vì lý do gì, sau một giấc ngủ, tôi tỉnh dậy lại thấy mình trong hình hài của một người đàn ông trung niên. Vẫn là ký ức của tôi, vẫn là suy nghĩ của tôi, nhưng cơ thể này… thật sự không phải của tôi. Thậm chí, tôi còn nhận ra mình đang ở trong một thế giới hoàn toàn khác, một thế giới nơi những vụ án mạng bí ẩn liên tục xảy ra.
Ngay lập tức, tôi chứng kiến một thanh niên tràn đầy nhiệt huyết lao vào cuộc điều tra. Cậu ta chạy vội vã, thu thập chứng cứ, phỏng vấn nhân chứng… tất cả đều với một tinh thần không hề lay chuyển. Nhìn cậu ta, tôi nhớ lại những ngày tháng tuổi trẻ của mình, những ngày tháng đầy nhiệt huyết và đam mê.
Tuy nhiên, cơ thể này không còn đủ sức để chạy theo cậu ta nữa. Nó đã quá mệt mỏi, quá già nua. Và tôi, với tư cách là một “đại thúc” bất đắc dĩ, đã đưa ra một quyết định.
“Quả nhiên, dưới tình huống này, ăn no chờ chết là lựa chọn tốt nhất đi,” tôi lẩm bẩm. Dù có chút tiếc nuối, tôi biết rằng mình không thể làm được gì nhiều. Thay vì cố gắng chạy theo cậu thanh niên kia, tôi quyết định tận hưởng những khoảnh khắc yên bình hiếm hoi này, và chờ đợi kết quả của cuộc điều tra.
Có lẽ, đây là số phận của tôi. Một người xuyên không, nhưng lại không thể thay đổi được gì. Chỉ có thể ngồi nhìn cuộc đời trôi qua, và hy vọng rằng mọi chuyện sẽ kết thúc một cách tốt đẹp.