Giới thiệu truyện Sử Thượng Thứ Nhất Chưởng Môn
Tôi tỉnh dậy, cảm giác đầu óc vẫn còn mơ màng. Một cảm giác kỳ lạ len lỏi khắp cơ thể, như thể vừa trải qua một giấc mơ dài. Nhưng đây không phải là giấc mơ. Tôi đã xuyên việt, và điều đáng kinh ngạc hơn là, tôi đã trở thành nhất phái tôn sư!
Ấn tượng đầu tiên về môn phái này không quá tệ, nhưng cũng không quá tốt. Có vẻ như mọi thứ đang ở trong tình trạng khá khó khăn. Số lượng đệ tử ít ỏi, khí thế của môn phái cũng không được mạnh mẽ như những gì tôi tưởng tượng. Dường như môn phái này đang dần lụi tàn.
Thoạt nhìn, mọi thứ có vẻ ổn, nhưng khi quan sát kỹ hơn, tôi nhận ra những điểm yếu rõ rệt. Môn phái thiếu nguồn lực, thiếu những đệ tử có tài năng xuất chúng, và thiếu cả một chiến lược phát triển rõ ràng. Đây là một thử thách không nhỏ.
“Sư huynh, sư phụ nói, chấn hưng bản phái trách nhiệm liền giao cho ngươi!” – Đồng môn sư muội duy nhất của tôi nói với vẻ mặt đầy lo lắng. Ánh mắt cô ấy chứa đựng cả sự kỳ vọng lẫn nghi ngờ.
“Nếu như ngươi làm không đến mà nói liền vội vàng đem chức chưởng môn nhường đưa cho ta!” – Câu nói của sư muội như một lời đe dọa, nhưng cũng là một lời thúc giục. Tôi hiểu rằng cô ấy cũng rất quan tâm đến sự phát triển của môn phái, và sẵn sàng gánh vác trách nhiệm nếu tôi thất bại.
Trách nhiệm chấn hưng môn phái giờ đây đặt trọn lên vai tôi. Tôi biết rằng con đường phía trước sẽ đầy gian nan và thử thách, nhưng tôi không hề nản lòng. Tôi sẽ dốc toàn lực để đưa môn phái trở lại thời kỳ huy hoàng, chứng minh cho sư muội và tất cả mọi người thấy rằng tôi xứng đáng với trọng trách này.
Ấn tượng đầu tiên về môn phái này không quá tệ, nhưng cũng không quá tốt. Có vẻ như mọi thứ đang ở trong tình trạng khá khó khăn. Số lượng đệ tử ít ỏi, khí thế của môn phái cũng không được mạnh mẽ như những gì tôi tưởng tượng. Dường như môn phái này đang dần lụi tàn.
Thoạt nhìn, mọi thứ có vẻ ổn, nhưng khi quan sát kỹ hơn, tôi nhận ra những điểm yếu rõ rệt. Môn phái thiếu nguồn lực, thiếu những đệ tử có tài năng xuất chúng, và thiếu cả một chiến lược phát triển rõ ràng. Đây là một thử thách không nhỏ.
“Sư huynh, sư phụ nói, chấn hưng bản phái trách nhiệm liền giao cho ngươi!” – Đồng môn sư muội duy nhất của tôi nói với vẻ mặt đầy lo lắng. Ánh mắt cô ấy chứa đựng cả sự kỳ vọng lẫn nghi ngờ.
“Nếu như ngươi làm không đến mà nói liền vội vàng đem chức chưởng môn nhường đưa cho ta!” – Câu nói của sư muội như một lời đe dọa, nhưng cũng là một lời thúc giục. Tôi hiểu rằng cô ấy cũng rất quan tâm đến sự phát triển của môn phái, và sẵn sàng gánh vác trách nhiệm nếu tôi thất bại.
Trách nhiệm chấn hưng môn phái giờ đây đặt trọn lên vai tôi. Tôi biết rằng con đường phía trước sẽ đầy gian nan và thử thách, nhưng tôi không hề nản lòng. Tôi sẽ dốc toàn lực để đưa môn phái trở lại thời kỳ huy hoàng, chứng minh cho sư muội và tất cả mọi người thấy rằng tôi xứng đáng với trọng trách này.