Giới thiệu truyện Ninh An
Thấy ta gật đầu, Tạ bá mẫu khẽ thở phào nhẹ nhõm. Bà nắm lấy tay ta, ân cần dặn dò tiết trời chuyển lạnh nhớ mặc thêm áo. Sau vài câu hàn huyên, ta tiễn bà ra tận cổng viện.
Tạ bá mẫu ánh mắt đầy vẻ áy náy: “Hài t.ử tốt, chung quy là Tạ gia chúng ta phụ lòng con.”
Ta chỉ mỉm cười lắc đầu, quay lưng trở vào đình viện, tiếng gió rít qua kẽ lá sột soạt. Ngẩng đầu nhìn lên, hoa lê đã rụng đầy mặt đất, trắng xóa như tuyết phủ.
Nhiều năm về trước, trong viện nhà ta cũng từng có một cây lê như thế. Đó là cây do chính tay phụ mẫu trồng xuống khi ta vừa chào đời. Nhưng cũng vào một mùa hoa lê rơi rụng thế này, phụ thân ta t.ử trận nơi sa trường, kéo theo đó là cảnh tan cửa nát nhà.
Tạ bá mẫu ánh mắt đầy vẻ áy náy: “Hài t.ử tốt, chung quy là Tạ gia chúng ta phụ lòng con.”
Ta chỉ mỉm cười lắc đầu, quay lưng trở vào đình viện, tiếng gió rít qua kẽ lá sột soạt. Ngẩng đầu nhìn lên, hoa lê đã rụng đầy mặt đất, trắng xóa như tuyết phủ.
Nhiều năm về trước, trong viện nhà ta cũng từng có một cây lê như thế. Đó là cây do chính tay phụ mẫu trồng xuống khi ta vừa chào đời. Nhưng cũng vào một mùa hoa lê rơi rụng thế này, phụ thân ta t.ử trận nơi sa trường, kéo theo đó là cảnh tan cửa nát nhà.