Giới thiệu truyện Hoa Hồng Nguội Lạnh - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
失温玫瑰
Tác giả: 她行歌 (Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát)
Thể loại: Đam mỹ, cưới trước yêu sau, cưỡng ép yêu, truy thê hỏa táng tràng, HE
CP: Vạn Trọng Vi × Thời Ôn
Thiết lập: Tàn nhẫn lạnh lùng công × Dịu dàng cam chịu nhưng không nhu nhược thụ | 1x1 | HE
Vạn Trọng Vi chỉ vì một câu nói thuận miệng mà kéo Thời Ôn vào cuộc hôn nhân định sẵn. Ngày ấy, giữa vườn hoa, hắn lạnh nhạt tuyên bố trước mặt mọi người rằng người mình thích là cậu, người hắn muốn kết hôn cũng là cậu. Trong khi đó, Thời Ôn vẫn còn lấm lem bùn đất, đang cẩn thận chăm sóc chậu hồng quý. Cậu chưa từng dám mơ rằng người mình yêu thầm suốt nhiều năm sẽ nói thích mình — dù chỉ là trước mặt người khác.
Chỉ đến sau này Thời Ôn mới biết, lời “tỏ tình” ấy thực chất chỉ là một nước cờ. Một lựa chọn tiện lợi. Cậu xuất hiện đúng lúc, thân phận vừa vặn, tính cách dịu dàng lại không gây rắc rối, quá phù hợp để trở thành một người bạn đời trên danh nghĩa. Còn tình cảm của cậu, với Vạn Trọng Vi khi ấy, chỉ là thứ có thể lợi dụng.
Cuộc hôn nhân bắt đầu bằng hợp đồng và sự chênh lệch địa vị rõ rệt. Một người nắm quyền chủ động tuyệt đối, một người vì yêu mà chấp nhận đứng phía sau. Thời Ôn yêu quá lâu, yêu đến mức cam chịu, tin tưởng và nhẫn nhịn. Còn Vạn Trọng Vi thì lạnh lùng, toan tính, sẵn sàng dùng cả hôn nhân làm bàn đạp cho kế hoạch riêng của mình.
Bi kịch bắt đầu khi tình cảm chưa kịp nảy mầm đã bị đặt lên bàn cân lợi ích. Vạn Trọng Vi từng lợi dụng Thời Ôn như một quân cờ, đẩy cậu vào nguy hiểm chỉ vì đại cục của bản thân. Những tổn thương cả thể xác lẫn tinh thần khiến Thời Ôn dần tỉnh mộng. Khi sự thật về quá khứ bị phơi bày, khi lòng tin vỡ nát, cậu lựa chọn rời đi.
Mất đi rồi mới hiểu thế nào là quan trọng. Từ kẻ luôn nắm quyền, Vạn Trọng Vi bắt đầu rơi vào hỗn loạn. Hắn dần nhận ra tình cảm của mình đã vượt khỏi kiểm soát từ lúc nào không hay. Sự chiếm hữu, hối hận và ám ảnh khiến hắn từng bước sụp đổ, nếm trải cảm giác bị bỏ lại phía sau. Truy thê hỏa táng tràng diễn ra đúng nghĩa — những cái giá phải trả không hề nhẹ, những lần vả mặt đến chát chúa, gieo nhân nào gặt quả ấy.
Thời Ôn không phải kiểu thụ yếu đuối mãi chịu đựng. Cậu có sự nghiệp, có tài năng và ánh sáng riêng trong lĩnh vực của mình. Cậu yêu hết mình, nhưng khi cần cũng đủ dứt khoát để buông tay. Điều khiến câu chuyện day dứt chính là cả hai đều là mối tình đầu của nhau, nhưng lại yêu sai cách: một người quá mù quáng tin tưởng, một người quá lạnh lùng tính toán.
失温玫瑰 là một câu chuyện ngược tâm nặng đô, nhiều drama, nhiều đau đớn, nhưng cuối cùng vẫn đi đến HE. Sau tất cả tổn thương và trả giá, họ học được cách yêu một cách đúng đắn hơn — không còn là lợi dụng hay chiếm hữu, mà là trân trọng và bình đẳng. Một đóa hồng từng mất đi hơi ấm, cuối cùng cũng tìm lại được nhiệt độ thuộc về mình.
Tác giả: 她行歌 (Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát)
Thể loại: Đam mỹ, cưới trước yêu sau, cưỡng ép yêu, truy thê hỏa táng tràng, HE
CP: Vạn Trọng Vi × Thời Ôn
Thiết lập: Tàn nhẫn lạnh lùng công × Dịu dàng cam chịu nhưng không nhu nhược thụ | 1x1 | HE
Vạn Trọng Vi chỉ vì một câu nói thuận miệng mà kéo Thời Ôn vào cuộc hôn nhân định sẵn. Ngày ấy, giữa vườn hoa, hắn lạnh nhạt tuyên bố trước mặt mọi người rằng người mình thích là cậu, người hắn muốn kết hôn cũng là cậu. Trong khi đó, Thời Ôn vẫn còn lấm lem bùn đất, đang cẩn thận chăm sóc chậu hồng quý. Cậu chưa từng dám mơ rằng người mình yêu thầm suốt nhiều năm sẽ nói thích mình — dù chỉ là trước mặt người khác.
Chỉ đến sau này Thời Ôn mới biết, lời “tỏ tình” ấy thực chất chỉ là một nước cờ. Một lựa chọn tiện lợi. Cậu xuất hiện đúng lúc, thân phận vừa vặn, tính cách dịu dàng lại không gây rắc rối, quá phù hợp để trở thành một người bạn đời trên danh nghĩa. Còn tình cảm của cậu, với Vạn Trọng Vi khi ấy, chỉ là thứ có thể lợi dụng.
Cuộc hôn nhân bắt đầu bằng hợp đồng và sự chênh lệch địa vị rõ rệt. Một người nắm quyền chủ động tuyệt đối, một người vì yêu mà chấp nhận đứng phía sau. Thời Ôn yêu quá lâu, yêu đến mức cam chịu, tin tưởng và nhẫn nhịn. Còn Vạn Trọng Vi thì lạnh lùng, toan tính, sẵn sàng dùng cả hôn nhân làm bàn đạp cho kế hoạch riêng của mình.
Bi kịch bắt đầu khi tình cảm chưa kịp nảy mầm đã bị đặt lên bàn cân lợi ích. Vạn Trọng Vi từng lợi dụng Thời Ôn như một quân cờ, đẩy cậu vào nguy hiểm chỉ vì đại cục của bản thân. Những tổn thương cả thể xác lẫn tinh thần khiến Thời Ôn dần tỉnh mộng. Khi sự thật về quá khứ bị phơi bày, khi lòng tin vỡ nát, cậu lựa chọn rời đi.
Mất đi rồi mới hiểu thế nào là quan trọng. Từ kẻ luôn nắm quyền, Vạn Trọng Vi bắt đầu rơi vào hỗn loạn. Hắn dần nhận ra tình cảm của mình đã vượt khỏi kiểm soát từ lúc nào không hay. Sự chiếm hữu, hối hận và ám ảnh khiến hắn từng bước sụp đổ, nếm trải cảm giác bị bỏ lại phía sau. Truy thê hỏa táng tràng diễn ra đúng nghĩa — những cái giá phải trả không hề nhẹ, những lần vả mặt đến chát chúa, gieo nhân nào gặt quả ấy.
Thời Ôn không phải kiểu thụ yếu đuối mãi chịu đựng. Cậu có sự nghiệp, có tài năng và ánh sáng riêng trong lĩnh vực của mình. Cậu yêu hết mình, nhưng khi cần cũng đủ dứt khoát để buông tay. Điều khiến câu chuyện day dứt chính là cả hai đều là mối tình đầu của nhau, nhưng lại yêu sai cách: một người quá mù quáng tin tưởng, một người quá lạnh lùng tính toán.
失温玫瑰 là một câu chuyện ngược tâm nặng đô, nhiều drama, nhiều đau đớn, nhưng cuối cùng vẫn đi đến HE. Sau tất cả tổn thương và trả giá, họ học được cách yêu một cách đúng đắn hơn — không còn là lợi dụng hay chiếm hữu, mà là trân trọng và bình đẳng. Một đóa hồng từng mất đi hơi ấm, cuối cùng cũng tìm lại được nhiệt độ thuộc về mình.