Giới thiệu truyện Hằng Sơn Võ Hiệp
Nghi Lâm đứng trên tầng cao, ánh mắt dõi theo các nữ đệ tử đang miệt mài luyện kiếm tại võ trường. Hình ảnh những cô gái trẻ với thanh kiếm sáng loáng, những động tác thuần thục khiến cô không khỏi mỉm cười. Bàn tay khẽ vuốt lên mái đầu trọc lóc của mình, Nghi Lâm thở dài một tiếng.
“Các sư muội luyện tập thật hăng say, dáng vẻ đáng yêu vô cùng.” Nghi Lâm thầm nghĩ. Cô quan sát những cô gái trẻ, nhận thấy sự nhiệt huyết và tinh thần kiên trì trong từng đường kiếm. Họ là những người con gái giản dị, yêu thích những món ăn thanh đạm như đậu hũ và rau xanh, luôn tràn đầy năng lượng và sự lạc quan.
Đột nhiên, một bàn tay to lớn vỗ mạnh lên đỉnh đầu trọc của Nghi Lâm. Cô giật mình quay lại, nhìn thấy sư phụ đang đứng phía sau.
“Hát hò gì tầm bậy, ồn ào quá!” Sư phụ nghiêm giọng nói.
“Sư phụ, con chỉ đang cảm thán sự nhiệt tình và sức sống của các sư tỷ thôi ạ.” Nghi Lâm vội vàng giải thích, khuôn mặt có chút ngượng ngùng.
“Các sư muội luyện tập thật hăng say, dáng vẻ đáng yêu vô cùng.” Nghi Lâm thầm nghĩ. Cô quan sát những cô gái trẻ, nhận thấy sự nhiệt huyết và tinh thần kiên trì trong từng đường kiếm. Họ là những người con gái giản dị, yêu thích những món ăn thanh đạm như đậu hũ và rau xanh, luôn tràn đầy năng lượng và sự lạc quan.
Đột nhiên, một bàn tay to lớn vỗ mạnh lên đỉnh đầu trọc của Nghi Lâm. Cô giật mình quay lại, nhìn thấy sư phụ đang đứng phía sau.
“Hát hò gì tầm bậy, ồn ào quá!” Sư phụ nghiêm giọng nói.
“Sư phụ, con chỉ đang cảm thán sự nhiệt tình và sức sống của các sư tỷ thôi ạ.” Nghi Lâm vội vàng giải thích, khuôn mặt có chút ngượng ngùng.