Giới thiệu truyện Đế Tôn
Giới thiệu truyện:
Ngươi càng mạnh, dã tâm cũng sẽ càng lớn, dã tâm đã lớn thì năng lực đồng dạng cũng phải lớn theo. Phải có những ham muốn to lớn thì ngươi mới có động lực để tiến lên, mới đạt được những thành tựu ngày càng cao hơn!
Võ đạo có thể Thông Thần!
Võ đạo tu luyện đến cảnh giới Thần Luân, liền có thể luyện thành Thần Thông, siêu phàm thoát tục!
Cái tên Trạch Trư có lẽ đã quá quen thuộc với những đọc giả Trung Quốc hay Việt Nam với những siêu phẩm huyền huyễn đình đám của mình. Trong số chúng ta có lẽ có không ít người từng mất ăn mất ngủ với Độc Bộ Thiên Hạ, Nhân Đạo Chí Tôn, Dã Man Vương Tọa hay mới nhất là Mục Thần Ký luôn nằm trong top những bộ truyện huyền huyễn ăn khách nhất tại Việt Nam hiện nay. Nhưng có lẽ, bộ truyện thành công nhất của lão Trư chính là Đế Tôn.
Truyện của lão Trư thường luôn gây ấn tượng với lối hành văn tài tình, truyện tuy dài nhưng tiết tấu lại khá nhanh, dồn dập, đậm chất tiên hiệp, tình huống và cách giải quyết đều rất hợp lý, tới cùng chứ không nửa vời, giữ cho truyện luôn hấp dẫn, dễ dàng dẫn dắt người đọc hòa mình vào nội dung từng câu chữ.
Main tên Giang Nam, tự là Tử Xuyên, xuất thân từ Tĩnh Hoa Quốc, thế nhưng đất nước lại bị trận chiến của thiên thần hủy diệt, dân chúng sống sót phải chạy nạn khắp nơi, tự mình con đường mưu sinh. Main lưu lạc nhân sinh, làm nô bộc để kiếm sống qua ngày, cuộc sống vô cùng cực khổ, nhưng hắn chưa bao giờ cam lòng làm nô lệ cả đời, luôn luôn phấn đấu để vươn lên từng ngày.
Bước ngoặt trong nhân sinh của Giang Nam là cứu được Giang Tuyết, khi đó còn ở trong hình hài của một tiểu hồ ly đang bị thương. Hai người chung sống với nhau một thời gian, Giang Tuyết xem Giang Nam như đệ đệ, dốc lòng dạy dỗ hắn, Giang Nam cũng xem nàng như tỷ tỷ, và chính hắn cũng không biết mình từ khi nào đã yêu tuyệt sắc giai nhân này.
Sau khi Giang Tuyết rời đi, Giang Nam chính thức bước vào con đường tu luyện đầy chông gai của mình. Hắn không ngừng mạnh lên, thế nhưng mỗi lần như vậy thì hắn lại phát hiện thế giới này rộng lớn hơn nhiều so với hắn tưởng tượng, võ đạo gần như vĩnh viễn không có điểm cuối. Main là người có ý chí võ đạo tinh thuần, thông minh tài trí, ý chí sát phạt, quyết đoán và cũng rất tình cảm. Chính vì thế nên quá trình trưởng thành của main khá nhanh, nhưng cũng rất hấp dẫn. Truyện còn có nhiều tình tiết khiến các đọc giả cười đến “ chết đi sống lại “ với những trò lố lăng của main và các nhân vật phụ sau những màn pk kịch tính vốn đã trở thành thương hiệu của tác giả Trạch Trư.
Trên thực tế thì Đế Tôn vẫn bị đánh giá là khá khô khan, không chú trọng mô tả tình cảm nam nữ, cho dù là cảnh main lấy vợ cũng bị mô tả qua loa, nhạt nhòa. Nhưng những màn pk, tình tiết hấp dẫn và những màn “ tấu hài “ trong truyện cũng đủ bù đắp hết thảy. Theo ý kiến của tại hạ thì một bộ truyện hay không cần có nhiều gái, nếu không thì loạn lắm ^^.
Đương nhiên, nói vậy không phải là nói tác giả hoàn toàn bỏ quên khoản tình cảm trong truyện. Main vẫn có hồng nhan tri kỷ, trong đó mấy người nổi bật nhất có thể kể đến Giang Tuyết, Thi Hiên Vi, Lạc Hoa Âm, v.v. Chẳng qua là lão tác không chịu quá chăm chút cho khoản này mà thôi. Giang Nam tuy không hẳn là chỉ rung động với một nữ nhân trong đời nhưng người hắn yêu nhất vẫn là mối tình đầu Giang Tuyết, giống như câu nói của hắn trước khi chia tay nàng phần đầu truyện: “ Ta muốn dựa vào cố gắng của mình, lần nữa đứng ở bên cạnh ngươi, cho ngươi dựa vào, vì ngươi che gió che mưa! “
Hệ thống nhân vật cũng là một điểm cộng của Đế Tôn, trong truyện có không ít những nhân vật nổi bật khiến chúng ta không thể bỏ qua như một Tịch Ứng Tình thấy chết không sờn, hi sinh tất cả vì tông môn, Lạc Hoa Âm đại ma nữ siêu cấp tự luyến, còn có thánh nhân Hồ Thiên sẵn sàng bỏ ra hết thảy vì đạo của mình, hay vị đế hoàng vô địch Đạo Vương, cùng vô số nhân vật thú vị khác.
Điểm hay nhất trong những bộ truyện của lão Trư nói chung và Đế Tôn nói riêng chính là luôn có một nhiệt huyết tuổi trẻ hừng hực ý chí tranh đấu đến cùng, vận dụng hết mọi khả năng để không ngừng vươn lên, không cần biết trước mắt có những khó khăn gì đang chờ đón mình. Có lẽ bất cứ ai bị lôi cuốn vào thế giới trong truyện Đế Tôn sẽ cảm nhận được rằng khi bạn càng mạnh, dã tâm trong lúc vô tình cũng sẽ càng lớn, mà dã tâm đã lớn thì năng lực đồng dạng cũng phải lớn theo. Người phải có dã tâm to lớn thì mới có động lực để tiến lên, mới đạt được những thành tựu ngày càng cao hơn! Nhìn vào Giang Tử Xuyên, có lẽ chúng ta có thể nhìn thấy hình ảnh của chính mình trong những năm tháng tuổi trẻ nhiệt huyết khinh cuồng, bước ra đường đời với vô số ước mơ, hoài bão to lớn, và không biết sợ là gì, chỉ biết không ngừng phấn đấu cho một tương lai tốt đẹp hơn.
Đánh giá chung: Những tác phẩm của Trạch Trư chưa bao giờ làm tại hạ thất vọng trong suốt những năm tháng đọc hết truyện này đến truyện khác và Đế Tôn có thể xem là một trong những bộ truyện xuất sắc của vị đại thần này. Truyện hồi đủ tất cả mọi yếu tố để tạo nên một siêu phẩm đó là: pk gay cấn, tu luyện bài bản, văn phong hài hước nhưng không kém phần hợp lý, tình tiết hấp dẫn dồn dập, main không hoa tâm, không yy hay não tàn, dàn nhân vật phụ vừa có đầu óc lại vừa có đất diễn, càng đọc càng nghiện. Có lẽ chính vì những lý do này mà cho dù truyện ra mắt từ năm 2013 và cũng đã sớm kết thúc nhưng vẫn có được lượng fan cực lớn, đối với những ai chưa đọc truyện thì quả thật là một tiếc nuối không hề nhỏ cho các bạn.
Dưới đây là những câu nói làm nên thương hiệu của Giang Nam - Giang Tử Xuyên:
“Trẫm, xuất thân bần hàn, ở trong nghịch cảnh phấn đấu, ở trong tuyệt cảnh sinh tồn, hùng cứ Đại La Thiên, chủ chưởng xã tắc, cầm trong tay Thiên Tán Hoa Cái mà định càn khôn. Trẫm cúi đầu không thẹn sinh linh, ngẩng đầu không thẹn Thiên Địa, vấn lòng không thẹn với lương tâm…”
“ Thiên nếu có tình Thiên cũng lão! “
Ngươi càng mạnh, dã tâm cũng sẽ càng lớn, dã tâm đã lớn thì năng lực đồng dạng cũng phải lớn theo. Phải có những ham muốn to lớn thì ngươi mới có động lực để tiến lên, mới đạt được những thành tựu ngày càng cao hơn!
Võ đạo có thể Thông Thần!
Võ đạo tu luyện đến cảnh giới Thần Luân, liền có thể luyện thành Thần Thông, siêu phàm thoát tục!
Cái tên Trạch Trư có lẽ đã quá quen thuộc với những đọc giả Trung Quốc hay Việt Nam với những siêu phẩm huyền huyễn đình đám của mình. Trong số chúng ta có lẽ có không ít người từng mất ăn mất ngủ với Độc Bộ Thiên Hạ, Nhân Đạo Chí Tôn, Dã Man Vương Tọa hay mới nhất là Mục Thần Ký luôn nằm trong top những bộ truyện huyền huyễn ăn khách nhất tại Việt Nam hiện nay. Nhưng có lẽ, bộ truyện thành công nhất của lão Trư chính là Đế Tôn.
Truyện của lão Trư thường luôn gây ấn tượng với lối hành văn tài tình, truyện tuy dài nhưng tiết tấu lại khá nhanh, dồn dập, đậm chất tiên hiệp, tình huống và cách giải quyết đều rất hợp lý, tới cùng chứ không nửa vời, giữ cho truyện luôn hấp dẫn, dễ dàng dẫn dắt người đọc hòa mình vào nội dung từng câu chữ.
Main tên Giang Nam, tự là Tử Xuyên, xuất thân từ Tĩnh Hoa Quốc, thế nhưng đất nước lại bị trận chiến của thiên thần hủy diệt, dân chúng sống sót phải chạy nạn khắp nơi, tự mình con đường mưu sinh. Main lưu lạc nhân sinh, làm nô bộc để kiếm sống qua ngày, cuộc sống vô cùng cực khổ, nhưng hắn chưa bao giờ cam lòng làm nô lệ cả đời, luôn luôn phấn đấu để vươn lên từng ngày.
Bước ngoặt trong nhân sinh của Giang Nam là cứu được Giang Tuyết, khi đó còn ở trong hình hài của một tiểu hồ ly đang bị thương. Hai người chung sống với nhau một thời gian, Giang Tuyết xem Giang Nam như đệ đệ, dốc lòng dạy dỗ hắn, Giang Nam cũng xem nàng như tỷ tỷ, và chính hắn cũng không biết mình từ khi nào đã yêu tuyệt sắc giai nhân này.
Sau khi Giang Tuyết rời đi, Giang Nam chính thức bước vào con đường tu luyện đầy chông gai của mình. Hắn không ngừng mạnh lên, thế nhưng mỗi lần như vậy thì hắn lại phát hiện thế giới này rộng lớn hơn nhiều so với hắn tưởng tượng, võ đạo gần như vĩnh viễn không có điểm cuối. Main là người có ý chí võ đạo tinh thuần, thông minh tài trí, ý chí sát phạt, quyết đoán và cũng rất tình cảm. Chính vì thế nên quá trình trưởng thành của main khá nhanh, nhưng cũng rất hấp dẫn. Truyện còn có nhiều tình tiết khiến các đọc giả cười đến “ chết đi sống lại “ với những trò lố lăng của main và các nhân vật phụ sau những màn pk kịch tính vốn đã trở thành thương hiệu của tác giả Trạch Trư.
Trên thực tế thì Đế Tôn vẫn bị đánh giá là khá khô khan, không chú trọng mô tả tình cảm nam nữ, cho dù là cảnh main lấy vợ cũng bị mô tả qua loa, nhạt nhòa. Nhưng những màn pk, tình tiết hấp dẫn và những màn “ tấu hài “ trong truyện cũng đủ bù đắp hết thảy. Theo ý kiến của tại hạ thì một bộ truyện hay không cần có nhiều gái, nếu không thì loạn lắm ^^.
Đương nhiên, nói vậy không phải là nói tác giả hoàn toàn bỏ quên khoản tình cảm trong truyện. Main vẫn có hồng nhan tri kỷ, trong đó mấy người nổi bật nhất có thể kể đến Giang Tuyết, Thi Hiên Vi, Lạc Hoa Âm, v.v. Chẳng qua là lão tác không chịu quá chăm chút cho khoản này mà thôi. Giang Nam tuy không hẳn là chỉ rung động với một nữ nhân trong đời nhưng người hắn yêu nhất vẫn là mối tình đầu Giang Tuyết, giống như câu nói của hắn trước khi chia tay nàng phần đầu truyện: “ Ta muốn dựa vào cố gắng của mình, lần nữa đứng ở bên cạnh ngươi, cho ngươi dựa vào, vì ngươi che gió che mưa! “
Hệ thống nhân vật cũng là một điểm cộng của Đế Tôn, trong truyện có không ít những nhân vật nổi bật khiến chúng ta không thể bỏ qua như một Tịch Ứng Tình thấy chết không sờn, hi sinh tất cả vì tông môn, Lạc Hoa Âm đại ma nữ siêu cấp tự luyến, còn có thánh nhân Hồ Thiên sẵn sàng bỏ ra hết thảy vì đạo của mình, hay vị đế hoàng vô địch Đạo Vương, cùng vô số nhân vật thú vị khác.
Điểm hay nhất trong những bộ truyện của lão Trư nói chung và Đế Tôn nói riêng chính là luôn có một nhiệt huyết tuổi trẻ hừng hực ý chí tranh đấu đến cùng, vận dụng hết mọi khả năng để không ngừng vươn lên, không cần biết trước mắt có những khó khăn gì đang chờ đón mình. Có lẽ bất cứ ai bị lôi cuốn vào thế giới trong truyện Đế Tôn sẽ cảm nhận được rằng khi bạn càng mạnh, dã tâm trong lúc vô tình cũng sẽ càng lớn, mà dã tâm đã lớn thì năng lực đồng dạng cũng phải lớn theo. Người phải có dã tâm to lớn thì mới có động lực để tiến lên, mới đạt được những thành tựu ngày càng cao hơn! Nhìn vào Giang Tử Xuyên, có lẽ chúng ta có thể nhìn thấy hình ảnh của chính mình trong những năm tháng tuổi trẻ nhiệt huyết khinh cuồng, bước ra đường đời với vô số ước mơ, hoài bão to lớn, và không biết sợ là gì, chỉ biết không ngừng phấn đấu cho một tương lai tốt đẹp hơn.
Đánh giá chung: Những tác phẩm của Trạch Trư chưa bao giờ làm tại hạ thất vọng trong suốt những năm tháng đọc hết truyện này đến truyện khác và Đế Tôn có thể xem là một trong những bộ truyện xuất sắc của vị đại thần này. Truyện hồi đủ tất cả mọi yếu tố để tạo nên một siêu phẩm đó là: pk gay cấn, tu luyện bài bản, văn phong hài hước nhưng không kém phần hợp lý, tình tiết hấp dẫn dồn dập, main không hoa tâm, không yy hay não tàn, dàn nhân vật phụ vừa có đầu óc lại vừa có đất diễn, càng đọc càng nghiện. Có lẽ chính vì những lý do này mà cho dù truyện ra mắt từ năm 2013 và cũng đã sớm kết thúc nhưng vẫn có được lượng fan cực lớn, đối với những ai chưa đọc truyện thì quả thật là một tiếc nuối không hề nhỏ cho các bạn.
Dưới đây là những câu nói làm nên thương hiệu của Giang Nam - Giang Tử Xuyên:
“Trẫm, xuất thân bần hàn, ở trong nghịch cảnh phấn đấu, ở trong tuyệt cảnh sinh tồn, hùng cứ Đại La Thiên, chủ chưởng xã tắc, cầm trong tay Thiên Tán Hoa Cái mà định càn khôn. Trẫm cúi đầu không thẹn sinh linh, ngẩng đầu không thẹn Thiên Địa, vấn lòng không thẹn với lương tâm…”
“ Thiên nếu có tình Thiên cũng lão! “