Giới thiệu truyện Công Lược Bệnh Kiều Kề Cận Cái Chết
Câu chuyện xoay quanh một mối tình phức tạp, nơi sự ngược đãi và chiếm hữu đan xen, một cuộc truy đuổi tình cảm không hồi kết. Ngô Tích Thúy, với mục tiêu duy nhất là tìm đường trở về nhà, buộc phải tìm cách "công lược" Vệ Đàn Sinh – người đàn ông được mệnh danh là "Tiểu Bồ Tát" nhưng ẩn chứa một tâm hồn bệnh hoạn và đầy ám ảnh.
Để đạt được mục đích, Ngô Tích Thúy đã trải qua vô số lần chết đi sống lại, bị chính Vệ Đàn Sinh ngược đãi và tổn thương. Nàng phải đối mặt với sự tàn nhẫn và chiếm hữu của hắn, một vòng luẩn quẩn không lối thoát. Cuối cùng, khi Vệ Đàn Sinh thật lòng yêu nàng, Ngô Tích Thúy lại lợi dụng tình cảm đó, lạnh lùng quan sát hắn đau khổ, tuyệt vọng, những giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt, lời nỉ non van xin, "Đừng rời bỏ ta, xin đừng bỏ rơi ta…"
Vệ Đàn Sinh, Tam lang của gia tộc Vệ, từ khi còn nhỏ đã trải qua những biến cố đau thương. Năm mười tuổi, hắn theo cha đến vùng đất xa lạ, nhưng lại bị sơn phỉ bắt giữ. Sau khi được giải cứu, hắn phải chịu đựng di chứng, một chân bị què. Nửa năm sau, Vệ Đàn Sinh nương tựa vào Liễu Thiện thiền sư tại Không Sơn Tự, miệt mài học tập Phật pháp.
Khi tròn mười tám tuổi, Vệ Tam Lang rời núi, trở về kinh thành, vẫn giữ trong mình những giáo lý Phật giáo. Hắn luôn sống ôn hòa, ân cần, từ bi, và thường xuyên giúp đỡ mọi người. Chính vì vậy, người dân trong kinh thành thường gọi hắn là "Tiểu Bồ Tát".
Tuy nhiên, chỉ có Ngô Tích Thúy nhìn thấu được sự thật đằng sau vẻ ngoài hiền lành đó. Hắn không phải là một vị Bồ Tát, mà là một con ngạ quỷ, khao khát sự đau khổ của người khác. Hắn là một người có hai mặt, sự mâu thuẫn giữa vẻ ngoài và nội tâm tạo nên một sự thiếu hụt trong tình cảm.
Câu chuyện khắc họa một mối tình đầy bi kịch giữa một nữ chủ lạnh lùng, vô tình, chỉ mong muốn trở về nhà, và một nam chủ bệnh kiều, mang trong mình những vết thương lòng sâu sắc. Sự tương phản giữa hai con người này tạo nên một câu chuyện tình yêu đầy ám ảnh và khó quên.
Để đạt được mục đích, Ngô Tích Thúy đã trải qua vô số lần chết đi sống lại, bị chính Vệ Đàn Sinh ngược đãi và tổn thương. Nàng phải đối mặt với sự tàn nhẫn và chiếm hữu của hắn, một vòng luẩn quẩn không lối thoát. Cuối cùng, khi Vệ Đàn Sinh thật lòng yêu nàng, Ngô Tích Thúy lại lợi dụng tình cảm đó, lạnh lùng quan sát hắn đau khổ, tuyệt vọng, những giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt, lời nỉ non van xin, "Đừng rời bỏ ta, xin đừng bỏ rơi ta…"
Vệ Đàn Sinh, Tam lang của gia tộc Vệ, từ khi còn nhỏ đã trải qua những biến cố đau thương. Năm mười tuổi, hắn theo cha đến vùng đất xa lạ, nhưng lại bị sơn phỉ bắt giữ. Sau khi được giải cứu, hắn phải chịu đựng di chứng, một chân bị què. Nửa năm sau, Vệ Đàn Sinh nương tựa vào Liễu Thiện thiền sư tại Không Sơn Tự, miệt mài học tập Phật pháp.
Khi tròn mười tám tuổi, Vệ Tam Lang rời núi, trở về kinh thành, vẫn giữ trong mình những giáo lý Phật giáo. Hắn luôn sống ôn hòa, ân cần, từ bi, và thường xuyên giúp đỡ mọi người. Chính vì vậy, người dân trong kinh thành thường gọi hắn là "Tiểu Bồ Tát".
Tuy nhiên, chỉ có Ngô Tích Thúy nhìn thấu được sự thật đằng sau vẻ ngoài hiền lành đó. Hắn không phải là một vị Bồ Tát, mà là một con ngạ quỷ, khao khát sự đau khổ của người khác. Hắn là một người có hai mặt, sự mâu thuẫn giữa vẻ ngoài và nội tâm tạo nên một sự thiếu hụt trong tình cảm.
Câu chuyện khắc họa một mối tình đầy bi kịch giữa một nữ chủ lạnh lùng, vô tình, chỉ mong muốn trở về nhà, và một nam chủ bệnh kiều, mang trong mình những vết thương lòng sâu sắc. Sự tương phản giữa hai con người này tạo nên một câu chuyện tình yêu đầy ám ảnh và khó quên.