Giới thiệu truyện Ai Lĩnh Khen Thưởng Của Ta
Một bầu không khí căng thẳng bao trùm lấy đại sảnh. Những gương mặt uy nghiêm, đầy quyền lực của các vị đại lão đều hướng về phía Tần Mộc Thần, ánh mắt chất vấn không giấu nổi sự phẫn nộ. Những câu hỏi liên tiếp vang lên, như sấm rền giữa trời:
Lời than vãn đầy bất bình vang lên, thể hiện sự bức xúc của những người đã đổ mồ hôi, công sức. Họ đã hoàn thành nhiệm vụ, đối mặt với nguy hiểm, nhưng phần thưởng lại rơi vào tay người khác – Tần Mộc Thần.
Tiếng nói tiếp theo càng thêm chua xót. Những năm tháng khổ luyện, rèn giũa bản thân, hy sinh tuổi trẻ để nâng cao sức mạnh, vậy mà Tần Mộc Thần lại có thể thăng cấp một cách dễ dàng, không cần nỗ lực.
Sự phẫn nộ lên đến đỉnh điểm. Câu hỏi lặp đi lặp lại, như một lời buộc tội, một sự bất công không thể chấp nhận được. Họ muốn biết lý do, muốn một lời giải thích thỏa đáng.
Đối mặt với làn sóng phẫn nộ từ chư vị đại lão, Tần Mộc Thần chỉ biết ngại ngùng cười một tiếng, gãi gãi cái ót. Sự lúng túng hiện rõ trên khuôn mặt, như thể anh cũng không biết phải giải thích như thế nào. Cuối cùng, anh đành buông lời:
"Khả năng ta là Thiên tuyển chi tử đi."
Câu nói này như một quả bom nổ, khiến cả đại sảnh chìm vào im lặng. "Thiên tuyển chi tử"? Một khái niệm mơ hồ, khó tin, nhưng lại là lời giải thích duy nhất mà Tần Mộc Thần có thể nghĩ ra trong tình huống dở khóc dở cười này.
Lời than vãn đầy bất bình vang lên, thể hiện sự bức xúc của những người đã đổ mồ hôi, công sức. Họ đã hoàn thành nhiệm vụ, đối mặt với nguy hiểm, nhưng phần thưởng lại rơi vào tay người khác – Tần Mộc Thần.
Tiếng nói tiếp theo càng thêm chua xót. Những năm tháng khổ luyện, rèn giũa bản thân, hy sinh tuổi trẻ để nâng cao sức mạnh, vậy mà Tần Mộc Thần lại có thể thăng cấp một cách dễ dàng, không cần nỗ lực.
Sự phẫn nộ lên đến đỉnh điểm. Câu hỏi lặp đi lặp lại, như một lời buộc tội, một sự bất công không thể chấp nhận được. Họ muốn biết lý do, muốn một lời giải thích thỏa đáng.
Đối mặt với làn sóng phẫn nộ từ chư vị đại lão, Tần Mộc Thần chỉ biết ngại ngùng cười một tiếng, gãi gãi cái ót. Sự lúng túng hiện rõ trên khuôn mặt, như thể anh cũng không biết phải giải thích như thế nào. Cuối cùng, anh đành buông lời:
"Khả năng ta là Thiên tuyển chi tử đi."
Câu nói này như một quả bom nổ, khiến cả đại sảnh chìm vào im lặng. "Thiên tuyển chi tử"? Một khái niệm mơ hồ, khó tin, nhưng lại là lời giải thích duy nhất mà Tần Mộc Thần có thể nghĩ ra trong tình huống dở khóc dở cười này.